Monday, December 24, 2012

Ca dao thời đại cháu con họ Hồ

Ca dao thời đại cháu con họ Hồ
 

Ca dao thời đại cháu con họ Hồ



Trần Khải Thanh Thủy- DienDanCTM

 

Có lẽ chưa thời kỳ nào mà ca dao dân ca nở rộ như thời kỳ xã hội chủ nghĩa (xấu hết chỗ nói) này, đơn giản vì văn chương bao giờ cũng thuộc về những tiếng kêu của con người để đòi lại những gì còn thiếu: Thiếu cơm áo, gạo tiền, thiếu tự do, thiếu công bằng, hạnh phúc…Đời là bể khổ, những khao khát về tinh thần của con người là vô cùng nên mới cần có văn chương và nghệ thuật để bù lại, nhưng trong xã hội cộng sản ‘thằng giỏi bị giết thằng ngu làm thầy’ nên không phải ai cũng có thể sáng tác văn chương nghệ thuật - vốn là sản phẩm của một sự đào tạo chu đáo và năng khiếu bẩm sinh, vì thế ca dao là một vũ khí chống lại bạo lực cường quyền của tầng lớp bình dân. Họ tự nói và viết ra những điều trong tầm nhìn, tầm nghĩ, và cũng là trong chiều kích hữu hạn mà họ có thể làm được. Tuy không phải là bác học thiên tài cao xa gì nhưng những sản phẩm thuộc về trí tuệ của họ đôi khi lại trở thành bất tử, cho dù đó chỉ là những điều vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày mà mỗi người Việt Nam chúng ta đều đã được chứng kiến trong suốt mấy chục năm dưới sự độc tài đảng trị.

 Xin được nói có sách mách có chứng như sau:

 

 




1. Dân ơi ta bảo dân này
Dân ra ngoài ruộng, Dân cày mình dân.
Cấy cày bổn phận con dân,
Quốc hội bận họp bán dần nước non.

 




 2. Lạy thượng đế bao giờ con hết khổ?

Tổ cha mày còn khổ mãi nghe không

Ai bảo quyết chí chung lòng

Đi theo cộng sản vót chông diệt thù?

Bây giờ mới biết rằng ngu

Tỉnh ra thì cũng đã gù cả lưng

 

 





 3. Vũ trường là chốn ăn chơi,
Chí Hoà là chỗ nghỉ ngơi giang hồ.

Lăng kia là của giặc Hồ

Cho nên dân Việt cơ đồ nát tan

 

 

 

Đại biểu quốc gật Việt Nam




4. Trăm năm Kiều vẫn là Kiều
Muốn đậu tốt nghiệp phải liều... copy

Lãnh đạo cũng thế còn gì

Học hành ôn luyện làm gì cực thân?

Thật thà nên chẳng có phần

U mê dốt nát nên thần, nên quan

 

 

 

 



5. Có tiền nuôi chó, nuôi mèo
Đừng nuôi cán bộ nó trèo đầu dân

Ăn no nó lại làm càn

Vàng bạc, châu báu tranh phần chia nhau

 

 

6. Bộ đội buông súng thì tha
 Công an thì phải chặt ba khúc liền

 Chúng là công cụ kiếm tiền

Làm cho xã hội đảo điên, quay cuồng

 

 

 

 

ăn mày áo cơm







7. Ngày xưa chống Mỹ chống Tây

 Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm!

 Ngày xưa mỹ thối, đảng thơm

 Ngày nay cộng sản thối om cõi bờ

 

 

 

 





 





8. Tuổi thơ cháu giỏi đánh hôi

Đánh cho Mỹ, "Ngụy", đầu rơi, máu trào

Lớn lên độc lập tràn vào

“Cháu ngoan” cả nước ào ào...ăn xin

 




Bộ đội VN hy sinh năm 1979


9. Hỡi anh bộ đội, thương binh

Chắc anh đã thấy dân mình ra sao

Công lao xương máu năm nào

Bây giờ lãnh đạo mang trao cho Tàu

 

Nam Quan, Bản Giốc còn đâu

Hoàng Sa biển rộng cúi đầu cống dâng

Đời anh sống chết bao lần

Vì lòng yêu nước góp phần dựng xây

 

Bây giờ chính đảng một bầy

Cướp đêm rồi lại cướp ngày không tha

Trong tay còn khẩu AK

Mong anh diệt lũ gian tà lưu manh*...

 

  

 








10. Nhà ai giầu bằng nhà cán bộ?

Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?

Dân tình thất bát đảo điên

Công an mặc sức vung tiền chơi ngông

 

 











11. Đảng cử là dân không cử, cứ bầu

Đảng vì dân là đảng cướp của dân

Đảng yêu dân là dân mất mạng

Đảng yêu nước, đảng bán nước cho Tàu.






Anh Văn – tức Võ Nguyên Giáp




 12. Ngày xưa đại tướng anh hùng

Ngày nay đại tướng ngập ngừng phân vân

Cầm quân rồi lại cầm quần

Đẻ vô kế hoạch, anh Văn...mất nhờ

 

 

 

 

 

 






13. Việt Nam dân chủ cộng hòa

 Đồ đạc bán trước, cửa nhà bán sau

 Ăn cơm chỉ có mắm, rau

 Chớ ăn thịt cá mà đau dạ dày

 

 




14. Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều,

Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào?

Việt Minh thì tuổi đã cao!

Việt Cộng ốm yếu, xanh xao gầy còm!

Việt Kiều thì vẫn còn son.

Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà!

Chỉ cần một ít Đô La,

Việt Gian phản quốc hóa ra Việt Kiều!

 

 


 15. Da em thơm như mùi cơm mậu dịch
Má em hồng như vỏ củ khoai lang

Mặt em trắng như sắn vừa lột vỏ
Tình em đượm như rau muống chấm tương

 


 16. Tôi đây chiến đấu ở vùng tề

 Trái bom của Mỹ nổ gần kề

Cắt phăng cái cần... tăng dân số

Xin đảng cho tôi được phép về


Học tư tưởng Bác không học được

Theo gương người càng khó khăn hơn

Một con còn khó làm sao có

Cả triệu cháu con khắp cõi bờ?**

 

17. Nếu hết sữa, ấy thì cho bú
Hết vú này đến vú bên kia
Sữa nhiều ta phải phân chia
Hôm nay vú nọ, hôm kia vú này





18. Làm ngày nắng,

Cố gắng ngày mưa,

Không chừa chủ nhật

Sự thật...nghĩa trang

 

 

 





 19. Lời nói đâu phải đùa chơi

Lựa lời mà nói cho lòi tiền ra

Đời ông cho chí đời cha

Mỗi lời đảng nói dân ta...xuống mồ

 

 






20. Ngày xưa dân giúp đảng

Quân- dân như cá, nước

Nay phản bội ước mơ

Quân -dân thành cá, thớt

 

21. Mất đất là tại...Trung Hoa

Nghèo nàn là bởi mù lòa đảng ta

Con ơi nhớ lấy lời cha

Chớ nghe lời đảng mà ra...ăn mày

 

22. Ăn mày là ai, ăn mày là ta

Bị đảng cướp đất hóa ra ăn mày

Đeo còng số tám trên tay

Dân oan cả nước ngồi đầy nhà...pha

 





23. Ngày xưa đảng nói đảng hay

Nhờ đảng dân ngửa hai tay xin tiền

Nước ngoài trông thấy thật phiền

Phục hồi nhân phẩm nhận liền... đỡ cơm

 

 

 

 






24. Tiến về Sài Gòn quan chiếm nhà mặt tiền

Tiến về Sài Gòn quan chiếm nhà thật to

Nước lộn tùng phèo, trộm cướp được thì dùng

Tiến về Sài Gòn, giải phóng đời quan

 

 

 

 

Hình ảnh đẹp nhất từ khi thành lập ngành(19-8-1946)




25. Hoan hô công an đảng ta

Đánh giặc thì dốt, đánh ta rõ tài

Xe kia quay cổ chạy dài

Công an quăng lưới chụp hoài...không tha

 

 

 

 




36 năm đời dân có đảng cũng là 36 năm đời dân... đáng cỏ. Dân chúng đối mặt với chính quyền, và tìm mọi cách xả nỗi bất bình của họ bằng cách sáng tạo ra nhiều chuyện tiếu lâm chính trị, ca dao, hò vè. Trong cả nước không đâu có nhiều chuyện tiếu lâm, thơ ca bằng Hà Nội, Sài Gòn vì đó là thủ đô hành chính (Hà Nội) và trung tâm kinh tế (Sài Gòn), mọi chuyện tồi tệ xấu xa của cung đình tràn ngập các quán cóc vỉa hè hoặc quán cà phê mỗi ngày. Tưởng như vô hại mà hại vô kể. Vì nó sẽ thành dư luận mở rộng mãi ra, bao trùm mọi việc, mọi người, trở thành mặt bằng mới để đề ra các tiêu chuẩn sống cho một thời, một đời, vừa thấm đẫm tính cá nhân vừa thấm đẫm tính thời đại để ngấm ngầm trả thù, xả stress, để bù lại những giá trị bị đảng cộng sản vô cớ tước đoạt.

 

Thôi thì:

Thừa chữ làm chi chẳng viết chơi

Lang thang góp nhặt một đôi lời

Mua vui cũng được dăm ba tối

Để lại cho đời những phút giây...


 Sacramento 13/12/2011

TKTT

 

*Phần 9 là tác giả sửa thơ của Nguyễn Quốc Việt Hùng, còn lại là của một số tác giả khuyết danh hoặc của chính tác giả.

**: Thơ Tố Hữu ca ngợi Hồ Chí Minh: người không con mà có những triệu con


07:18 - 30/12/2011  dd.ctm2  4 ý kiến

4 comments:



Nguyễn Lưu:

23:29 30/12/2011 Reply

Đây là lãnh vực cần thu thập để các thế hệ mai sau biết dân gian thời CS nghĩ gì vì báo chí lề phải không dám ghi lại tâm tư tình cảm thật của nhân dân.


Dương Văn Thanh:

23:56 30/12/2011 Reply

Cám ơn cô Trần Khải Thanh Thủy!


Trung ngôn:

04:01 31/12/2011 Reply

Bà TKTT ơi là bà TKTT, bà cứ sáng tác kiểu này rồi công an nó lại viết "sự thật" về bà đó, trong email của tôi nó giả dạng mạng lưới nhân quyền Việt Nam gửi tới mấy tôi mấy lần rồi, mà tôi đâu có đọc, nếu đọc đâu có tin, hì hì... bà viết bài này đọc đã lắm. Cám ơn nghe.


Cù Non:

00:35 01/01/2012 Reply

Mười lăm con khỉ nhởn nhơ
Con nào cũng ú nhờ bơ ngoại kiều
Đi, đứng, nhảy nhót đủ điều
Nhưng luôn lạy lục thiên triều lân bang.

Nhìn lũ khỉ lòng xốn xang
Muốn cho chúng nó nẻo đàng quy tiên
Nhưng vì tình nghĩa đồng biên
Nên đành quản lại vận niên âm tỳ.

Nhâm Thìn chúng phải quy Y
Bằng không thì sẽ tách ly dưong trần.
Ta đây chỉ nói một lần
Hiểu hay không hiểu là phần lũ bây.

Đăng một Nhận xét


Tìm kiếm

TwitterDeliciousFacebookDiggStumbleuponFavoritesMore


Radio Chân Trời Mới


Các bài mới



 

Các ý kiến mới



Lưu trữ Blog